Đăng nhập   |   Đăng ký

Bài học hay ý nghĩa từ 2 con Lạc Đà

Trong một sở thú rộng lớn. Lạc đà mẹ đang lim dim mắt thì lạc đà con, đến bên nhõng nhẽo. 

 

Lạc đà con hỏi mẹ: 
– Tại sao lạc đà nhà mình lại có bướu hả me? 
– À, chúng ta là động vật sa mạc nên cầm có bướu để giữ nước
- Mẹ lạc đà trả lời. 
– Vậy sao chân mình dài thế hả mẹ? 
– Đó là phương tiện tốt nhất đi trên sa mạc tốt hơn bất cứ loài nào khác đấy, con yêu.
 – Thế tại sao lông mi mình dài thế hả mẹ? thỉnh thoảng lại cọ cọ vào mắt con rõ ngứa 
– Con yêu, lông mi mình dài để bảo vệ mắt khỏi gió cát sa mạc đấy. 
– Ồ, con hiểu rồi, bướu để trữ nước, chân dài để đi, mi mắt dài để che chắn… 
Con hỏi thêm 1 câu nữa nha. 
– Hỏi đi con yêu… Mẹ lạc đà nói
 – Chúng ta đang làm gì ở sở thú vậy mẹ???? 

 

bai_hoc_ve_2_con_lac_da


Mẹ con lạc đà đáng thương đã ở nhầm nơi để sống. Tuy có rất nhiều tiềm năng khác nhau, nhưng tất cả chúng đều trở vô dụng vì không có cơ hội để “bung”. Nếu cứ sống trong sở thú, các tiềm năng ấy sẽ ngày càng bị “bào mòn” cho đến khi “tiêu hủy”. Chiếc chuồng của sở thú đã “án ngữ” tứ phía không cho con lạc đà được tự do sống hết “bản chất” của mình. Con người mình cũng có những chiếc “chuồng” nhốt chặt bản thân. Ấy chính là các “rào cản tâm lý”. Đó là :

– Sự nhút nhát
–  Sự lười biếng
–  Tự ám thị mình rằng “Mình không thể!”
– Tự mãn đối với những thành tựu nhất thời
Đó là những bức tường vững chắc trì nặng lên đôi vai, khiến chúng ta không thể lớn lên và phát triển.
Còn bạn, “rào cản” hiện tại của bạn là gì?
Kết luận : Nếu không mở rộng vùng an toàn, bứt phá khỏi những thứ đang kìm hãm, thì cho dù tiềm năng của chúng ta có lớn đến đâu, cũng không bao giờ được khám phá và cuộc sống cứ tẻ nhạt cho đến cuối đười. Một sự tồn tại chứ không hẳn là sống một cách đúng nghĩa.


 

(Sưu tầm)